Chất độc da cam
Cha em xưa vượt Trường Sơn
Khó khăn gian khổ chẳng sờn chí trai
Rừng sâu, sông rộng, đường dài
Cho ngày toàn thắng sáng ngời niềm tin
Nhiễm vào máu chất dioxin
Sinh ra em đã chẳng nên hồn người
Xác, thân chẳng giống ai rồi
Tâm hồn trí tuệ u hoài ngẩn ngơ
Trong làng bè bạn nhởn nhơ
Còn em vẫn cứ nằm trơ trên giường
Thuốc thầy khắp cả mọi phương
Trí khôn đâu chẳng biết đường tới thăm?
Mẹ cha vất vả quanh năm
“Báo đền” em cứ vẫn nằm trơ trơ
Bao giờ- biết đến bao giờ
Cho em một phút giấc mơ làm người?
Chiến tranh nay đã xa rồi
Thanh bình non nước đẹp tươi muôn phần.
Cựu binh nhiễm độc da cam
Vẫn còn “chiến đấu” vì còn nỗi đau./
ĐĐH
Em da cam
Em nằm vô thức ngáo ngơ
Chân tay bất động, đơ lơ mắt nhìn
Mặc ngoài vườn rộn tiếng chim
Ong bay, bướm lượn đi tìm nhuỵ hoa
Mặc sân trường nắng chan hoà
Bạn bè trang lứa, hát ca vui vầy
Em nằm đờ mắt, ngơ tai
Không nghe, không nói im hoài tháng năm
Cha em nhiễm độc da cam
Chiến trường bom đạn gian nan một thời
Em sinh ra đã lâu rồi
Không khôn, không lớn chăm nuôi nhọc nhằn.
Hoà bình đã mấy mươi năm
“Chiến tranh” còn đó em nằm ngác ngơ
Ở nơi sung sướng đủ, no…
Có ai biết chốn, ngác ngơ em nằm?
Đào Đăng Hoà, Xóm 14, Hải Xuân, Ninh Bình















Bình luận