1. Quan điểm của Đảng về xây dựng KVPT
Từ thực tiễn cách mạng Việt Nam, Đảng ta đã xác định xây dựng KVPT tỉnh, thành phố là nội dung cốt lõi trong chiến lược bảo vệ Tổ quốc. Hiến pháp năm 2013 và các nghị quyết của Trung ương Đảng về “Chiến lược bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới” đều nhấn mạnh yêu cầu xây dựng nền quốc phòng toàn dân, an ninh nhân dân vững mạnh, trong đó KVPT là hình thức tổ chức cụ thể ở địa phương, nhằm huy động sức mạnh tại chỗ để bảo vệ địa phương và đất nước; sẵn sàng đánh bại các cuộc tiến công vũ trang từ bên ngoài và ngăn chặn các âm mưu bạo loạn lật đổ hoặc gây mất ổn định chính trị từ bên trong. Điều 9, Luật Quốc phòng 2018 nêu rõ: “KVPT là bộ phận hợp thành phòng thủ quân khu, bao gồm các hoạt động về chính trị, tinh thần, kinh tế, văn hóa, xã hội, khoa học, công nghệ, quân sự, an ninh, đối ngoại; được tổ chức theo địa bàn cấp tỉnh, cấp huyện, đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt, lấy xây dựng cấp xã làm nền tảng để bảo vệ địa phương”.
Lực lượng nòng cốt trong tham mưu, tổ chức thực hiện là Quân đội nhân dân Việt Nam và Công an nhân dân Việt Nam, đặt dưới sự lãnh đạo “trực tiếp, tuyệt đối, về mọi mặt” của cấp ủy Đảng, sự quản lý điều hành của chính quyền địa phương.
Trong tình hình mới, việc “sắp xếp lại giang sơn” - tổ chức lại không gian hành chính cấp tỉnh, xã, xóa bỏ cấp huyện, tinh giản bộ máy… đặt ra yêu cầu phải rà soát, bổ sung, hoàn thiện lại toàn bộ hệ thống văn kiện, kế hoạch, phương án tác chiến KVPT cho phù hợp với quy mô, đặc điểm mới của từng địa phương. Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng đã xác định nhiệm vụ phải: “Tăng cường quốc phòng toàn dân, phòng thủ chủ động; ngăn ngừa, đẩy lùi từ sớm các nhân tố gây mất ổn định chính trị từ bên trong; giữ vững an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội; giữ vững và củng cố môi trường hoà bình, ổn định để xây dựng, phát triển đất nước”. Đây là định hướng quan trọng để xây dựng KVPT vững chắc trong tình hình mới.
2. Tác động của việc sắp xếp lại đơn vị hành chính đến xây dựng KVPT tỉnh, thành phố
Việc sáp nhập, điều chỉnh đơn vị hành chính cấp tỉnh, thành phố và cấp xã, phường, xóa bỏ chính quyền cấp huyện vừa qua đã mở rộng “không gian phát triển”, tạo điều kiện cho các tỉnh, thành phố, nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước, phát huy nguồn lực, tiềm năng phát triển kinh tế - xã hội... Tuy nhiên, đối với nhiệm vụ quốc phòng, an ninh, quá trình này cũng đặt ra không ít thách thức mới, đó là:
Địa bàn quản lý rộng hơn, quy mô dân số lớn hơn, cơ cấu kinh tế – xã hội toàn diện hơn. Hiện nay có 21 tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương có biển; 22 tỉnh, thành phố (trong đó có 248 xã, phường, thị trấn) có biên giới đất liền. Theo đó, việc xây dựng các công trình phòng thủ, quản lý đất quốc phòng và duy trì phương án tác chiến tại chỗ trở nên phức tạp hơn, yêu cầu phải có tư duy quản trị mới để đảm bảo tính liên hoàn, vững chắc. Hệ thống công trình phòng thủ, căn cứ chiến đấu, căn cứ hậu cần kỹ thuật cũ cần được điều chỉnh, bổ sung kịp thời, phù hợp, đáp ứng yêu cầu mới.
Việc xóa bỏ chính quyền cấp huyện buộc phải tái cấu trúc hệ thống chỉ huy quân sự địa phương; tổ chức lực lượng vũ trang địa phương phải được kiện toàn tương ứng với đơn vị hành chính mới. Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh quản lý nhiều xã, phường hơn, địa hình phức tạp hơn,… Vì thế việc bảo đảm cho Bộ Chỉ huy Quân sự cấp tỉnh trực tiếp chỉ huy tác chiến bảo vệ địa bàn trong các tình huống sẽ phức tạp hơn. Việc tổ chức cụm phòng thủ ở các tỉnh, thành phố; tổ chức, biên chế sĩ quan quân đội trong Ban Chỉ huy quân sự cấp xã, phường phải kịp thời, không để gián đoạn nhiệm vụ…
Hệ thống văn kiện tác chiến, công trình KVPT cũng cần điều chỉnh phù hợp với các phương án, kế hoạch tác chiến mới. Sau khi điều chỉnh địa giới hành chính, cần rà soát, xây dựng lại toàn bộ hệ thống kế hoạch phòng thủ, kế hoạch bảo đảm an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội; điều chỉnh phương án bảo vệ mục tiêu trọng điểm, khu kinh tế, khu công nghiệp, cảng biển, sân bay… bảo đảm sát thực tế địa bàn, không gian mới.
Công tác phối hợp giữa các lực lượng và hệ thống chính trị cơ sở có thể phát sinh những khoảng trống trong giai đoạn chuyển tiếp nếu không được lãnh đạo, chỉ đạo chặt chẽ. Vì vậy, xây dựng KVPT trong điều kiện mới không chỉ là điều chỉnh địa giới KVPT, mà là quá trình tái cấu trúc toàn diện cả về tổ chức, thế trận và phương thức vận hành. Trong điều kiện mới, đòi hỏi sự phối hợp phải chặt chẽ hơn, cả trong hiệp đồng tác chiến và huy động lực lượng. Việc sử dụng công nghệ thông tin để quản lý lực lượng dự bị động viên, dân quân tự vệ và nắm bắt tình hình địa bàn theo thời gian thực là hết sức cần thiết, nhất là trong tình huống ứng cứu lẫn nhau giữa các xã, các thôn, bản khi bị chia cắt, đòi hỏi một cơ chế vận hành tự chủ hơn, linh hoạt hơn, từ trung tâm xã đến các thôn, bản.
3. Một số giải pháp chủ yếu xây dựng khu vực phòng thủ tỉnh, thành phố vững mạnh sau khi “sắp xếp lại giang sơn” theo chủ trương của Đảng.
Một là, đổi mới hình thức xây dựng tiềm lực chính trị - tinh thần
Đây là yếu tố quan trọng, quyết định sức mạnh của KVPT. Trước hết phải giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng. Dù tổ chức hành chính có thay đổi, nguyên tắc lãnh đạo “tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt” của Đảng đối với lực lượng vũ trang và nhiệm vụ quốc phòng, an ninh là không đổi. Cơ chế hoạt động của KVPT được thể hiện rõ trong Nghị quyết số 28-NQ/TW ngày 22/9/2008 của Bộ Chính trị (Khóa X) về "Tiếp tục xây dựng các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương thành KVPT vững chắc trong tình hình mới" và Nghị quyết số 44-NQ/TW ngày 24/11/2023 của Hội nghị Trung ương 8 (khóa XIII) về "Chiến lược bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới"- Đây là những văn kiện nền tảng quan trọng nhất. Trong đó, Đảng ta xác định rõ cơ chế vận hành là: Đảng lãnh đạo - chính quyền điều hành - cơ quan quân sự, công an và các sở, ban, ngành làm tham mưu (trong đó cơ quan quân sự giữ vai trò nòng cốt, chủ trì phối hợp). Trong điều kiện mới sau khi hợp nhất một số tỉnh, thành phố, thành đơn vị hành chính mới, cấp ủy, chính quyền địa phương sau sắp xếp phải nhanh chóng kiện toàn hệ thống lãnh đạo, ban hành nghị quyết chuyên đề về quốc phòng, an ninh; bổ sung quy chế hoạt động của ban chỉ đạo KVPT. Vai trò của người đứng đầu (bí thư, chủ tịch) là "linh hồn" quyết định sự thành bại của quá trình tái cấu trúc này.
Tiếp tục đẩy mạnh tuyên truyền, giáo dục, phổ biến kiến thức về quốc phòng, an ninh; kết hợp chặt chẽ giữa tuyên truyền, giáo dục toàn dân với bồi dưỡng quốc phòng, an ninh cho các đối tượng cán bộ trong hệ thống chính trị. Qua đó, nâng cao nhận thức cho Nhân dân về âm mưu, thủ đoạn, các hoạt động "diễn biến hòa bình" của các thế lực thù địch và ý thức, trách nhiệm bảo vệ chế độ, bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới; ý nghĩa của việc tổ chức, sắp xếp lại đơn vị hành chính theo quy hoạch mới, gắn với củng cố quốc phòng, an ninh; thấy rõ quan điểm xuyên suốt của Đảng là dựa vào dân, lấy Nhân dân làm trung tâm, là chủ thể của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Lịch sử cho thấy, mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam đều bắt nguồn từ sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Trong xây dựng KVPT, “thế trận lòng dân” là yếu tố cốt lõi. Khi đơn vị hành chính thay đổi, việc củng cố niềm tin, sự đồng thuận xã hội càng có ý nghĩa quan trọng. Bởi lẽ: đây là trạng thái tinh thần, niềm tin và ý chí quyết tâm của nhân dân đối với chế độ, sự lãnh đạo của Đảng và sự quản lý, điều hành của Nhà nước. Vì vậy, phải khơi dậy sức mạnh nội sinh: phát huy ý chí tự lực, tự cường, truyền thống lịch sử, văn hóa và sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc; quy tụ sức mạnh tổng hợp của toàn dân, sẵn sàng chuyển hóa thành sức mạnh vật chất khi có tình huống xảy ra. Phát triển kinh tế gắn với an sinh xã hội; để có được "lòng dân" không chỉ là sự kêu gọi chung chung mà phải được cụ thể hóa bằng các chính sách xã hội; gắn liền phát triển kinh tế - xã hội với an sinh xã hội để nhân dân có đời sống ấm no, hạnh phúc “ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”. Thực hiện tốt chính sách xóa đói giảm nghèo, đền ơn đáp nghĩa chính là cách củng cố “thế trận lòng dân” tốt nhất. Sau khi sắp xếp đơn vị hành chính, chính quyền địa phương cần quan tâm giải quyết tốt các vấn đề dân sinh, bảo đảm quyền lợi chính đáng của cán bộ, công chức, người dân; không để phát sinh điểm nóng, khiếu kiện kéo dài. Một xã hội ổn định, Nhân dân tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng và quản lý của Nhà nước chính là nền tảng cơ sở để xây dựng KVPT vững chắc nhất.
Củng cố, xây dựng hệ thống chính trị cơ sở vững mạnh: xây dựng tổ chức Đảng, chính quyền trong sạch, vững mạnh, có đội ngũ cán bộ "vừa hồng vừa chuyên", đủ trình độ để quản trị xã hội theo hướng hiện đại và xử lý các tình huống phức tạp nảy sinh. Xây dựng Đảng và chính quyền trong sạch, vững mạnh không phải là việc làm hình thức, mà là quá trình “tự bảo vệ” từ bên trong. Mặt khác, khi Đảng và chính quyền thực sự là công bộc, phục vụ nhân dân một cách vô điều kiện thì dân mới tin và đồng lòng, như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy: "Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong".
Hai là, chủ động rà soát, quy hoạch lại thế trận quân sự, an ninh trên địa bàn sau sáp nhập
Sau khi điều chỉnh địa giới hành chính, cần rà soát, xây dựng lại toàn bộ hệ thống kế hoạch phòng thủ, kế hoạch bảo đảm an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội; điều chỉnh phương án bảo vệ mục tiêu trọng điểm, khu kinh tế, khu công nghiệp, cảng biển, sân bay… bảo đảm sát thực tế địa bàn, không gian mới. Tận dụng những thành tựu xây dựng KVPT trong nhiều năm qua, nhất là những công trình quốc phòng, kết hợp với điều chỉnh, bổ sung công trình quốc phòng, quân sự của KVPT phù hợp với các phương án, kế hoạch tác chiến mới, bảo đảm liên hoàn, vững chắc, không tạo ra “khoảng trống” chiến lược, sẵn sàng cùng cả nước bảo vệ vững chắc Tổ quốc trong mọi tình huống. Ưu tiên đầu tư các công trình phòng thủ thiết yếu, bảo đảm tính liên hoàn giữa các địa phương liền kề; các công trình lưỡng dụng vừa phục vụ quốc phòng, an ninh vừa phục vụ phát triển kinh tế - xã hội.
Việc xây dựng làng, xã chiến đấu trong khu vực phòng thủ (KVPT) sau khi sáp nhập các đơn vị hành chính cấp tỉnh, thành phố là một nhiệm vụ quan trọng. Mục tiêu cốt lõi là xây dựng thế trận và tiềm lực quân sự, quốc phòng liên hoàn hỗ trợ nhau trong các xã, các thôn, bản. Xây dựng, quản lý hệ thống công trình quốc phòng: căn cứ hậu phương, trận địa chốt và các công trình lưỡng dụng (vừa phục vụ dân sinh, vừa phục vụ chiến đấu) đảm bảo tính liên hoàn, vững chắc và phù hợp với quy hoạch địa giới mới; đồng thời bảo đảm tính kết nối giữa các cụm xã; nhất là đối với các xã trọng yếu về quốc phòng, an ninh (biên giới, ven biển, địa bàn cửa ngõ).
Ba là, phát huy vai trò nòng cốt của lực lượng vũ trang trong KVPT tỉnh, thành phố.
Quân đội và Công an trong KVPT phải phối hợp chặt chẽ, thực hiện tốt vai trò làm nòng cốt trong tham mưu chiến lược, giúp cấp ủy, chính quyền địa phương lãnh đạo, chỉ đạo tốt công tác quốc phòng, quân sự, an ninh trong thời bình và thời chiến. Vì thế, cần tập trung tổ chức, xây dựng lực lượng vũ trang địa phương vững mạnh, phù hợp với mô hình tổ chức chính quyền địa phương 2 cấp. Tập trung xây dựng lực lượng thường trực theo hướng “tinh, gọn, mạnh”; nâng cao chất lượng, hiệu quả hoạt động của lực lượng dân quân tự vệ; tăng cường công tác đăng ký, quản lý, huy động lực lượng dự bị động viên… Trong điều kiện giải thể Ban Chỉ huy Quân sự cấp huyện cần thành lập các Ban Chỉ huy Phòng thủ khu vực (mỗi tỉnh từ 3 – 4 cụm) và Ban Chỉ huy Quân sự cấp xã, phường đủ mạnh để thực hiện tốt chức năng, nhiệm vụ làm tham mưu cho cấp ủy, chính quyền địa phương về công tác quân sự, quốc phòng và tổ chức xây dựng, huấn luyện lực lượng dân quân, tự vệ vững mạnh. Thực hiện việc biên chế Ban Chỉ huy quân sự cấp xã, phường là sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp Quân đội nhân dân biệt phái - thay vì là công chức cấp xã như hiện nay.
Thực hiện tốt công tác tập huấn, bồi dưỡng, nâng cao năng lực tham mưu của đội ngũ cán bộ, sĩ quan các cấp trong việc xử lý các tình huống khẩn cấp, đặc biệt là các tình huống phức tạp phát sinh sau khi thay đổi địa giới hành chính; đủ năng lực chủ trì xây dựng các phương án, kế hoạch tác chiến và phòng thủ dân sự. Dự báo chính xác các tình huống về quốc phòng, an ninh để cấp ủy, chính quyền không bị bị động, bất ngờ. Tham mưu kết hợp chặt chẽ giữa phát triển kinh tế - xã hội với củng cố quốc phòng, an ninh ngay từ khâu quy hoạch, kế hoạch; trực tiếp huấn luyện lực lượng dân quân tự vệ, dự bị động viên và diễn tập các phương án chiến đấu. Là lực lượng nòng cốt, đi đầu trong phòng chống thiên tai, dịch bệnh, cứu hộ cứu nạn (đây là nhiệm vụ chiến đấu trong thời bình). Trực tiếp đấu tranh, ngăn chặn các hoạt động gây rối, bạo loạn, giữ vững an ninh chính trị và trật tự an toàn xã hội tại địa phương.
Việc sáp nhập thường dẫn đến thay đổi về quy mô dân số và nhân sự, đòi hỏi phải tinh gọn và nâng cao chất lượng lực lượng dân quân tự vệ. Kiện toàn tổ chức biên chế đội ngũ dân quân cơ động và dân quân tại chỗ theo sát địa bàn mới. Đảm bảo lực lượng này vừa am hiểu địa hình cũ, vừa nhanh chóng nắm bắt các khu vực mới sáp nhập.
Bốn là, kết hợp chặt chẽ phát triển kinh tế – xã hội với củng cố quốc phòng, an ninh trong KVPT.
Đây là quan điểm xuyên suốt của Đảng bắt buộc cấp ủy, chính quyền các địa phương phải quán triệt, tổ chức thực hiện với tầm nhìn xa và sự quyết liệt trong điều hành, bảo đảm cho mỗi KVPT không chỉ mạnh về tiềm lực kinh tế mà còn vững về thế trận quốc phòng, an ninh. Việc sắp xếp, tổ chức lại địa giới hành chính thường đi liền với quy hoạch phát triển kinh tế - xã hội mới. Do đó, việc đầu tiên cần thực hiện sau khi sắp xếp lại địa giới hành chính là rà soát và điều chỉnh quy hoạch tổng thể. Ngay từ khâu lập quy hoạch tỉnh, quy hoạch vùng theo địa giới hành chính mới, cần tích hợp các yếu tố quốc phòng, an ninh; bố trí quỹ đất cho công trình phòng thủ; coi trọng việc kết hợp công trình kinh tế với các công trình lưỡng dụng, sẵn sàng phục vụ nhiệm vụ quốc phòng, quân sự khi có tình huống. Việc phát triển hạ tầng giao thông, đô thị, khu công nghiệp phải gắn với yêu cầu cơ động lực lượng. Các tuyến đường giao thông, hệ thống viễn thông tại các đơn vị hành chính mới không chỉ phục vụ mục tiêu dân sinh mà phải tính toán đến phương án hành quân, vận chuyển vũ khí và thông tin liên lạc trong tình trạng khẩn cấp. Về không gian: Bố trí các khu công nghiệp, khu dân cư mới phải tránh các địa bàn trọng điểm về quốc phòng, đồng thời tạo ra các "điểm tựa" chiến lược, sẵn sàng chuyển hóa thành căn cứ hậu cần - kỹ thuật khi có xung đột.
Tập trung giải quyết các vấn đề an sinh xã hội, việc làm cho người dân tại các khu vực mới sáp nhập. Khi đời sống vật chất và tinh thần được nâng cao, niềm tin của nhân dân vào chính quyền sẽ được củng cố, tạo nên "bức tường thành" vững chắc nhất trong KVPT. Phát huy thế mạnh địa phương để củng cố tiềm lực kinh tế của KVPT. Mỗi vùng miền sau khi sáp nhập sẽ có những lợi thế kinh tế riêng (như kinh tế biển, kinh tế rừng hay công nghiệp). Việc khai thác các lợi thế này phải song hành với nhiệm vụ an ninh. Phát triển kinh tế biển: gắn đánh bắt thủy hải sản với bảo vệ chủ quyền biển đảo, phát triển các đội tàu đánh bắt cá xa bờ, vừa sản xuất vừa là bảo vệ chủ quyền biển đảo. Ở các vùng biên giới: Xây dựng các cụm dân cư biên giới gắn với các đồn biên phòng, hình thành vành đai bảo vệ vững chắc biên giới từ sớm, từ xa.
Năm là, đẩy mạnh ứng dụng công nghệ số trong quản lý, chỉ huy, điều hành KVPT sau sáp nhập.
Việc sáp nhập các tỉnh, thành phố và các xã, phường, tinh gọn bộ máy là một chủ trương lớn nhằm mở rộng không gian phát triển, tối ưu hóa nguồn lực. Tuy nhiên, sau sáp nhập, quy mô quản lý rộng hơn, đối tượng quản lý đa dạng hơn và khối lượng thông tin cần xử lý tăng lên đáng kể. Trong bối cảnh đó, việc đẩy mạnh ứng dụng công nghệ số không chỉ là yêu cầu khách quan mà còn là giải pháp đột phá để nâng cao năng lực chỉ huy, điều hành KVPT. Đây là nền tảng để tạo ra sức mạnh tổng hợp, đảm bảo giữ vững an ninh chính trị và trật tự an toàn xã hội trong mọi tình huống. Trong đó, cần tập trung vào một số nội dung, nhiệm vụ chủ yếu sau:
Số hóa hạ tầng và cơ sở dữ liệu dùng chung. Sau sáp nhập, việc thống nhất dữ liệu là ưu tiên hàng đầu. Cần xây dựng một hệ thống cơ sở dữ liệu số tập trung về nhân lực, tàu thuyền, phương tiện kỹ thuật và các nguồn lực tiềm lực quốc phòng trên địa bàn mới. Việc số hóa giúp lãnh đạo, chỉ huy nắm bắt thực trạng KVPT một cách chính xác, nhanh chóng, khắc phục tình trạng phân tán thông tin từ các đơn vị cũ.
Hiện đại hóa hệ thống chỉ huy, điều hành. Ứng dụng các phần mềm điều hành tác chiến, hệ thống truyền số liệu quân sự và hội nghị truyền hình trực tuyến giúp thông tin chỉ huy xuyên suốt từ cấp tỉnh đến các cụm khu vực phòng thủ và xã, phường. Sử dụng bản đồ số và hệ thống định vị để giám sát các mục tiêu trọng điểm, biên giới, hải đảo. Chuyển từ quản lý văn bản giấy sang cải cách hành chính số, giúp rút ngắn thời gian ban hành mệnh lệnh và báo cáo.
Nâng cao năng lực nhân lực số. Tập trung đào tạo, bồi dưỡng kỹ năng số cho đội ngũ cán bộ, chiến sĩ, đặc biệt là khả năng thích ứng với các thiết bị công nghệ mới và bảo mật an ninh mạng. Cán bộ chỉ huy phải có "tư duy số" để đưa ra các quyết định chính xác dựa trên phân tích dữ liệu khoa học thay vì kinh nghiệm thuần túy.
Bảo đảm an toàn thông tin và an ninh mạng. Trong môi trường số, KVPT đối mặt với các thách thức từ không gian mạng. Do đó, việc đẩy mạnh ứng dụng công nghệ số phải song hành với xây dựng hệ thống bảo mật, bảo vệ bí mật quân sự và sẵn sàng ứng phó với các cuộc tấn công mạng nhằm vào hệ thống chỉ huy, điều hành.
*
Việc “sắp xếp lại giang sơn” theo chủ trương của Đảng vừa tạo thời cơ phát triển mới, vừa đặt ra yêu cầu cao hơn đối với nhiệm vụ quốc phòng, an ninh ở địa phương nói chung và xây dựng KVPT tỉnh, thành phố nói riêng. Trong bối cảnh đó, cần điều chỉnh, bổ sung, hoàn thiện KVPT tỉnh, thành phố phù hợp với điều kiện mới. Đây là nhiệm vụ chiến lược, cấp thiết và lâu dài. Trong đó, cần tập trung rà soát, hoàn thiện hệ thống văn kiện, điều chỉnh thế trận, kiện toàn tổ chức lực lượng, bảo đảm cơ chế Đảng lãnh đạo “tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt”; xây dựng “thế trận lòng dân” vững chắc; kết hợp chặt chẽ phát triển kinh tế – xã hội với củng cố quốc phòng, an ninh; xây dựng lực lượng vũ trang địa phương vững mạnh... Khi mỗi tỉnh, thành phố thực sự là một “pháo đài” vững chắc, chủ động xử lý hiệu quả mọi tình huống từ cơ sở, chúng ta sẽ giữ vững môi trường hòa bình, ổn định, tạo nền tảng vững chắc cho đất nước phát triển nhanh và bền vững trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc./.
Đại tá, ThS Nguyễn Mạnh Dũng















Bình luận